Đang tải...
Bạn đang ở:  Trang Chủ  >  Cộng Đồng  >  Cuộc Thi Viết  >  Bài hiện tại

Người « trồng cỏ » thuê, Kỳ 3

8.12.2015  /  Không có bình luận

Bài tham gia cuộc thi viết “Cộng đồng Người Việt Nam tại CH.Séc nói không với ma tuy” đợt 2

Kỳ 3

Bước ngoặt cuộc đời đã đến với Anh ta. Bắt đầu bằng một chuyến đi đường dài ngoạn mục từ trước tới nay. Người lái xe, chỉ biết cho chiếc Mercedes lăn bánh theo sự chỉ dẫn rành rọt từng chặng trên màn hình lavi đã vạch sẵn hướng đi và cụ thể  đến cả các điểm dừng. Ngoài ra, còn thường xuyên vâng – dạ theo lệnh tầm xa của ông chủ. Trên xe còn một người nữa, trạc tuổi 40 – 45( hình như ông này ở chỗ khác), đến phụ trách chuyến đi này.  Tướng mạo lì lợm, có đôi mắt xếch như bọn Tầu ô. Suốt cả chuyến đi, cạy răng ông ta mới nói đôi điều bằng cái giọng khàn khàn, khô khốc. Nhưng ông ta lại là nhân vật tầm cỡ số 1. trong 3 người hôm nay(tôi là dân tập sự, nên chỉ biết nghe và không có hỏi gì cả)  . Tất cả mọi giao dịch tại các „trạm giao liên“, là do ông mắt xếch chịu trách nhiệm, thậm chí còn quát mắng người ta xơi xơi.Tinh tướng như chính ông ta là chủ nợ không bằng.
    Chuyến đi khởi đầu – tập sự, có một phần nào, Anh ta mơ hồ theo linh cảm được sự gian truân và không hề “dễ kiếm…“   Đêm về đến nhà, Anh ta thấm mệt. Cái mệt hôm nay không giống như cái mệt sau những ngày làm cố thêm giờ hồi còn ở xí nghiệp Tây. Lúc đó mệt, nhưng để có thêm thu nhập nhằm mua bông hoa, hộp bánh tặng Bạn yêu – cái mệt đó mang dấu hiệu rất êm ái – dễ đưa giấc ngủ vào chiều mộng mị say sưa . Đêm nay, Anh ta mệt –  Chưa kịp nhắm mắt,  những khuôn mặt đầy lấm lét, lo âu, có  những đôi mắt ánh lên nỗi sợ sệt mỗi khi được nhân vât số 1 – mắt xếch thầm thì nhỏ to thẳng vào tai –  cứ như trái đất sắp bị xập xuống đầu ấy; rồi cả những nắm bạc xanh, bạc đỏ từ tay những người(có lẽ cũng là những nhân vật số 1 tại các trạm) xúi vào túi áo, túi quần của lão mắt xếch …, tất cả,  đều lần lượt – bất chợt hiện về trước mắt Anh ta. Anh ta muốn sang nói điều gì vừa nghĩ ra với cô Bạn yêu, nhưng lại sợ mọi người hiểu không đúng ý đồ của mình, nên Anh ta đành chờ đến sáng. 

Ảnh minh họa

Ảnh minh họa

  Sau khi nghe Anh ta thổ lộ những điều dù vẫn còn chưa đoán biết trước hết trước được rõ ràng, nhưng cô bạn yêu của anh đã mạnh dạn :“ Thực ra, anh đã hiểu biết gì về công việc như thế nào, mà vội lo bò trắng răng cơ chứ, cứ mạnh dạn và khôn khéo (theo người ta) sẽ có cơ hội phất đấy…“ .Cô bạn yêu chưa dứt lời, Anh ta còn chưa nghe hết đầu đuôi „lời khuyên“, thì hai tai nóng ran và như có vật gì đắng ngắt, mặn chát chẹn ngang họng, gây chốc lát nghẹn thở và anh ta phải ngợp nuốt bọt mấy lần.  Bỗng Anh ta hỏi lại Bạn yêu:“ Nếu xin được việc chỗ khác, anh có thể đi được không em ?“, với giọng nhẹ nhàng nhưng không hề  mơn trớn của Anh ta, cô Bạn yêu như nhảy xếch lên “ Trời ơi, thế thì em và anh phải bỏ xới đường nào bây giờ. Em đã cam đoan như đinh đóng cột là anh rất thương yêu em và sẽ vì em mà đến đây giúp việc cho gia đình người ta. Cũng qua em, nói về anh, mà anh chị chủ đã quyết định cho nghỉ việc mấy người kia – đáng ra,  chưa đến nỗi phải đuổi sớm như thế !“  Rồi nước mắt dàn dụa cô van xin:“ em lậy anh, đừng vì sợ hãi vu vơ mà gây tổn thương tình cảm của chúng mình với anh chị ấy“. Quả thực, nghe những lời thảm thiết thốt ra từ tâm can người yêu, Anh ta không đành làm ngơ hoặc coi nhẹ mọi tình huống trái chiều, mà vào thời điểm này chưa lường kỹ hết được. Anh suy ngẫm bung lung, cuối cùng Anh ta bảo Bạn yêu :“ Được rồi, anh sẽ cố thử mấy chuyến cụ thể nữa xem tình thế diễn biến ra sao, lúc đó mình sẽ có (quan điểm) dự định mới, chắc cũng được em nhỉ?“ Anh ta vừa thận trọng, vừa dò ý người yêu như vậy. Ít ra, trước mắt cũng chỉ nên như thế(!). Anh ta tự hài lòng.  Tất nhiên cô người yêu của Anh ta hớn hở, tươi cười trở lại như mỗi khi bên Anh ta, rồi làm lũng “ thế mới là trượng phu của em  chứ“. Xem ra chưa yên tâm lắm, cô bất  
– Anh nhớ là, đừng để hở ý định đang thăm dò…nhé. Anh chủ là tướng tinh ma lắm đấy, hơi một tý là anh ấy đoán hết ruột gan mình. Nhớ là phải cẩn thận từ lời nói đến thể hiện công việc…“ Cô ta còn nói nhiều điều mang tính căn dặn nữa, nhưng Anh ta đã thấy quá đủ rồi, nên cắt lời cô   
– Rồi, sao dạo này em nói lắm thế ?  Anh ta vừa dứt lời hơi cáu kỉnh của mình, đã vội thấy người yêu trố mắt, nhìn anh ta ngạc nhiên. Anh ta lấy lại phong độ và thêm
– Chắc em sợ anh sắp mất mạng hay sao mà lo lắng quá vậy ? Cô ấy,  nhanh tay bịp miệng Anh ta lại và thì thầm :“ Chỉ có nói quở – phỉ cái răng, cái lưỡi…cẩn thận vẫn hơn mà!“.   
  Sự đời lắm éo le khó lường đến vậy cơ à.  Qua những điều lo lắng(nếu là thật lòng) của cô người yêu, anh ta đã tự chất vấn mình về lẽ mưu sinh của kẻ tha hương (!). Để tìm câu trả lời đích thực, trước hết mình phải „cảnh giác“, để giữ cái thân cho được, rồi sẽ tính…
     Những chuyến đi tiếp theo của Anh ta dần dần dễ chịu hơn (!). Tay mắt xếch, không còn tỏ vẻ (khinh) Anh ta ra mặt như trước nữa, mà có phần nể  nang – thế mới hay chứ. Bỗng Anh ta cảm thấy „sương sướng“- Thế mới xứng là người(nhà) của Đại gia chủ chứ !
      Chẳng mấy lâu la gì – chắc mới dăm, bẩy tháng, Anh ta đã là người thay thế tay Mắt xếch. Mỗi chuyến đi, mang về đầy ắp ba-lô tiền – cả „U.“, lẫn „E.“; Tất nhiên nhiều „cụ mượt“ Séc (tờ 5 ngàn Kč).  Chuyến „công vụ“ nào về, anh chị chủ cũng đã có sẵn một phong bì khá nặng gọi là“ Chú cầm tạm – cuối tháng sẽ thêm thắt sau nhé“. Nhất là chị chủ, cứ luôn sáng lên ánh mắt thân thiết là vậy. Nhiều khi Anh ta lại phải liếc nhìn người yêu để  giữ ý . 
– Anh định gửi về cho mẹ anh vài ngàn „U-USD“, để trả bớt nợ thằng „Bạn sài gòn“ – nối khố ngày xưa, đã cho anh vay „vốn“để đi sang đây – em thấy thế nào ?  Anh ta chân thực, nhưng rất tinh tế với người yêu. Đây cũng là tỏ sự biết điều và tôn trọng cô Bạn ấy của mình.
– Ôi trời! Có vậy, mà anh cứ băn khoăn. Nhân dịp mai anh ra Sapa, gửi cho mẹ dăm ngàn anh ạ. Một phần trả người ta, cũng có chút ít mà quà cáp cho họ hàng và cháu chắt của Cụ chứ. Khỏi mang tiếng nhà có con đi Tây, đã mấy năm rồi chả thấy „hơi hó“ gì cả – rồi mẹ cũng được mở mày mở mặt với láng diềng!
 Đáng lẽ chỉ cần nói ngắn – đủ ý là được, đằng này, cô ta cứ phải dài dòng lê thê, nghe xong-loạn cả óc. Nhưng, dù sao Anh ta cũng phấn chấn và thầm cảm ơn người yêu „rất tâm lý“ và „ biết trách nhiêm“ nữa chứ! Đã thế, để tháng sau, nhận „lương“ kha khá, rồi gửi món to hẳn cho thỏa thê!
     Những ngày này, anh chị chủ đã sắm cho Anh ta điện thoại di động lọai đắt tiền. Cô người yêu tranh thủ lúc gần nhau, dạy cho Anh ta cách sử dụng máy mới. Anh ta cũng thuộc diện người nhanh ý, nên qua mấy lần đã gửi thư, ảnh(tự sướng) về cho bạn bè ớ quê. Riêng thằng Bạn Sài gòn luôn được ưu tiên – cho xem cả ảnh tự chụp chung cùng người yêu –  quê xứ Thanh. Anh ta còn hứa với „Bạn Sài Gòn“ sẽ sớm hoàn tất khoản nợ và lúc đó yêu cầu hủy bỏ gấy ghi vay hồi nào. Anh ta cũng đã nhận được lời động viên của phía bạn bè.  Anh „Bạn Sài Gòn“ còn có ý định sang thăm Anh ta ngay trên mảnh đất „hái ra tiền“ này.
     Những lúc thư thái ở nhà, Anh ta luôn giúp người yêu làm mọi việc như lau cửa kính, quyét vườn (riêng, phía trước ngôi biệt thự lúc nào cũng phải để “ngợp cỏ và lá“-cô người yêu nói với Anh ta thế. Còn vì sao , thì không ai hay biết.  Mà tốt hơn là không nên biết . Chị chủ khen Anh ta hoài hoài – nào là cao to đẹp trai, khỏe mạnh và thông minh…có lẽ khen đến „ ráo cổ họng“ mà chưa biết chán. Thế mới tài ! Nghe khen, lâu lâu Anh ta cũng thấy dễ chịu và hình như bắt đầu có cảm tình với chị chủ, vừa xinh đẹp, vừa tâm lý (!). Anh chủ (già-hơn chị gần 20 tuổi)đúng là người có phước – lấy được vợ trẻ, đẹp như…Á hậu
    Đang thực hiện có hiệu quả- trong các chuyến „công vụ“ – Anh ta đã nắm vững đường đi lối lại và quan trọng nhất là Anh ta đã rất hiểu „ đây là công việc cực kỳ nguy hiểm“. Nhưng luôn được động viên của người yêu – nhất là chị chủ „ khó đến đâu, mà khôn khéo, tính toán được tình huống trước  và cũng nhờ vào linh cảm của mình, thì chặng sợ gì“. Anh ta đã tin là như vậy. Nhưng, đùng một cái, chị chủ bảo: “Chuyển việc em ạ“.  Đó là lời chị chủ thầm thì trao đổi với Anh ta – có lẽ người yêu chưa biết chuyện này. Anh ta ( hơi) ngạc nhiên. Nhưng bình tĩnh hỏi lại: “ Sao phải thế ạ, em nghĩ mình vẫn làm tốt công việc ấy. Hay có…“, Anh ta chưa kịp hỏi hết nhẽ, chị chủ đã nhỏ nhẹ :“ Việc chú đi chuyển hàng và thu ngân rất tốt – không có chuyện gì – đừng lo. Nhưng tôi muốn chú giữ gìn sức khỏe và bớt nguy hiểm, nên đã bàn với anh ấy(ông chủ), để chú lovườn tược thì hơn – dù sao, chú cũng coi như là người nhà rồi“. Nói xong, chị chủ đi vòng ra sau và mơn trớn xoa vai  và gáy cho Anh ta. Hai bàn tay mềm mại của chị chủ đấm thùm thụp – mà rất nhẹ nhàng vào lưng trên của Anh ta. Rồi bỗng chị ta ôm gọn cái đầu như quả dưa hấu nhỏ vào sát ngực mình. Anh ta khẽ (phản ứng) đẩy lui người chị chủ ra một tí. Nhưng khó mà cưỡng nổi nữa(!). Lúc này,  Anh ta bỗng trở thành thân xác của kẻ khác thì phải. Hơi thở hổn hển của người đàn bà đang độ cháy…phả vào cổ, vào tai Anh ta và gần như phía trước mặt anh ta đã lọt chặt vào giữa đồi vú đang hừng hực bốc nhiệt. “

Ấy, nhỡ…cô ấy  biết thì chết (em)“. Chị chủ hơi lới vòng tay của mình ra khỏi bờ vai của chàng thanh niên đầy sức sống mãnh liệt kia và thầm vào tai anh ta „yên tâm, giờ này người ta còn đang ở siêu thị –  Đây mới cung cấp cô ả mấy chục ngàn đi mua sắm đồ. Với số tiền ấy, phải đến ngày mai cũng chưa hết đâu…“. Anh ta, nhã nhặn : “ Chúng em được anh chị quan tâm như người nhà, thật may mắn quá“! Chị chủ biũ môi „ Gớm, như gì nữa – là người của nhà mình rồi đấy“.
      Anh ta (tạm) giao lại công việc đang làm cho tay Mắt xếch. Mấy tháng nay, Mắt xếch vắng mặt, hóa ra hắn đi trồng vườn. Thấy Mắt xếch vui vẻ và rất bình thường, có phần béo tốt, tươi tỉnh hơn trước, nên Anh ta có phần yên tâm cho tương lai của mình. Chị chủ còn hứa sẽ „chăm sóc“ Anh ta chu đáo… Chỉ có điều, Anh ta rất khó nghĩ với cô người yêu. „Không biết, cứ cái đà này, rồi sẽ  tiến tới đâu“. Anh ta thấy mình có lỗi với cô ấy. Đoán biết  ý nghĩ của Anh ta, chị chủ cũng đã „cam kết“ rằng : “ Cô chú vẫn mãi là của nhau ; là người trong nhà này.  Còn mình với nhau có phải thường xuyên ở đây đâu mà lo ngại. Chúng tôi, định cuối năm nay  thu xếp mọi thủ tục, lễ nghi rồi tổ chức cho cô chú thành vợ thành chồng mà“. Và, như vậy, chắc chắn người yêu của Anh ta vẫn không hề nghi ngờ gì…
– Anh sắp chuyển việc rồi em ạ . Anh ta tâm sự với người yêu và rất lo cô ấy sẽ phản ứng,  nhưng ngược lại, người yêu còn động viên
– Anh về chỗ làm mới là tốt rồi – khỏi lo sợ sự cố luôn rình rập dọc đường, hơn nữa chị chủ cũng đã nói với em là để bớt nguy hiểm cho anh và còn hứa tăng „lương“ gấp đôi cho anh đấy.  Thế là, cô cậu rất dễ đi đến thỏa thuận là cuối năm sẽ có cơ hội làm đám cưới. Cả hai âu yếm nhau khác hơn cả mọi lần và không cảm thấy run sợ rằng anh chị chủ „bắt được“. 
Đêm nay, Anh ta suy ngẫm về đời mình đang vào “ vận may“. Anh ta sẽ rất giầu .

(Còn nữa)
Cao Đăng (Praha)

  • Đã đăng: 3 năm trước đây 8.12.2015
  • Thay đổi cuối: Tháng Năm 20, 2016 @ 7:30 sáng
  • Chuyên Mục Cuộc Thi Viết

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.