Đang tải...
Bạn đang ở:  Trang Chủ  >  Cộng Đồng  >  Cộng Đồng Viết  >  Bài hiện tại

Tình đồng nghiệp

18.8.2019  /  3 bình luận

Nguyễn Thi

(NVXQ) -Trần Hồng – bạn tôi, nguyên là Đại tá, PV ảnh Báo QĐND. Trung tuần tháng 7 vừa qua, anh cùng Nhà thơ Trực Chấp và một số anh chị em khác thực hiện chuyến đi thực tế đến một số nước châu Âu. Mọi người đã gặp chuyện không may khi đi tàu hỏa từ Varsava sang Praha bị bọn tội phạm chuyên nghiệp đột nhập lấy đi nhiều giấy tờ, tiền bạc, tài sản…nhưng rồi lại đã có tất cả nhờ sự giúp đỡ chí tình của các đồng nghiệp và bạn bè ở Séc.

Ảnh: Trần Hồng

Xin được trích dẫn một số nội dung từ FB:

  1. FB. Trần Hồng

30 07.2019:

: PRAHA : TAN NGHÉ RẼ ĐÀN – Bịn rịn KẺ ĐI NGƯỜI Ở
4 người còn hộ chiếu TIẾP TỤC CUỘC HÀNH TRÌNH . TH lưu lại XIN THỦ TỤC về Đường Thành HN .
K. GIẤY TỜ , K. TIỀN BẠC K. NGOẠI NGỮ …HOANG MANG , NGƠ NGÁC giữa TRỜI ÂU …Nhưng rồi …CÓ TẤT CẢ từ ĐỒNG NGHIỆP , BẠN BÈ . .. . Hai đồng nghiệp của tôi đã ở châu Âu trên 30 năm mê say nghề nghiệp có phương tiện đi lại rất tốt có chủ trương sống : ĐƯỢC GIÚP NGƯỜI là HẠNH PHÚC Rồi rất rất nhiều ĐỒNG HƯƠNG , BẠN BÈ nghe tin đều xúm đến . Ông bạn tôi nói đúng : ” Lão bị RẼ ĐÀN nhưng CON NGHÉ TH lai RẼ VÀO CÁNH ĐỒNG MÀU MỠ TUYẾT VỪA TAN !… Đời lại được LẬT GIỞ SANG TRANG mới !

Ngày 29.07.2019:

Đến PRAHA đồng nghiệp , bạn bè ÙA RA buồn vui rối rít .TH thì chả thiết gì nữa mà chỉ muốn về HN vì như NÔNG DÂN ĐI CÀY mà K CÓ TRÂU . K có MÁY ẢNH CẦM TAY thì với tôiTẤT CẢ ĐỀU NHƯ VÔ NGHĨA ! May thay THỜI GIAN VÔ NGHĨA ấy DÀY VÒ tôi k lâu . Trung tâm Dịch vu Sa Pa và anh Cao Phi Thanh – Chủ tiệm Máy ảnh đã k ngần ngại BÁN CHỊU cho TH và Trực Chấp mỗi gã MỘT MÁY ẢNH XỊN Khoảnh khắc ấy cả TRUNG TÂM DỊCH VỤ QUỐC TẾ tròn mắt ngơ ngác nhìn HAI LÃO MÁY ẢNH GIƠ CAO và K THỂ KIỂM SOÁT SỰ HƯNG PHẤN TỘT ĐỘ như NGƯỜI TỪ HÀNH TINH nào rơi xuống . Quen , lạ . Tây , Ta đều LÂY NIỀM VUI của HAI LÃO . Từ đây Đoàn chúng tôi BƯỚC SANG TRANG MỚI ….

2. FB.”Trực Chấp” (Nhà thơ Nguyễn Thanh Bình):

Ảnh: Trực Chấp

 kkk,,vui buồn cùng chia xẻ..vui nhất lúc 2 lão Hạc..cầm 2 máy ảnh chịu tiền..cười ha hả..trong khi ông chủ thì méo mặt vì đã bán lỗ lại chịu tiền nũa..” ông chủ tiệm..gốc Bulgari..áo khoác nâu..hàng đầu”..kkk

… Riêng PV ảnh Trần Hồng bị mất tòan bộ giấy tờ tùy thân, tiền và đặc biệt tài sản nghề nghiệp thiêng liêng là 2 chiếc máy ảnh. Anh đã phải ngao ngán thốt lên: “…chả thiết gì nữa, chỉ muốn về Hà Nội vì như nông dân đi cày mà không có trâu. Không có máy ảnh cầm tay thì với tôi tất cả như vô nghĩa!”.

Tuy nhiên, điều đáng lo ngại nhất là khoản giấy tờ tùy thân. Đi nước ngoài mà mất hộ chiếu, thẻ sinh học,…là một thảm họa.

Tình cảnh bi đát của TH , ơn Trời cũng chỉ như cơn lốc nhất thời. Sau 2 ngày đến với anh em bè bạn tại TTTM Sapa, Praha, cứ như trong một giấc mơ, TH đã có tất cả, từ giấy thông hành, máy ảnh, tiền,…mọi nhu cầu đi lại như đi thăm TP.Điện ảnh Karlovy Vary, đi sân bay cũng như các nhu cầu khác, TH đều được giúp đỡ tận tình, chu dáo.

Ảnh: Trần Hồng

Những người trực tiếp giúp đỡ TH và các anh chị em trong đoàn hoàn toàn vô tư, không một chút vụ lợi mà chỉ đơn giản xuất phát từ tình con người với nhau, tình bạn bè, đồng nghiệp trong cơn hoạn nạn.

Với tôi – người viết bài này, tôi và TH trong những năm 80 cùng công tác tại Báo QĐND. Tuy không thân nhưng quý trọng nhau. Vừa đặt chân đến TTTM Sapa anh đã phôn cho tôi.

Ngay khi biết rõ hoàn cảnh của anh, tôi đã đưa anh cầm tạm 2000 Korun (tương đương 2 triệu VNĐ) để anh chi tiêu vặt và tặng chiếc máy ảnh mua lại Foto Hà Cần 15.000 Korrun cách đây 3 năm. Về nhu cầu xe đi lại những việc chính tôi đều tự mình giúp anh đến nơi đến chốn. Những việc vừa nêu tôi chẳng tính đếm gì bao giờ, chỉ lấn cấn mỗi chuyện, hàng ngày trang báo mạng của tôi bị hụt trung bình 400 lượt bạn đọc. Đây là nỗi áy náy duy nhất của tôi. Những khoảng thời gian tôi giành cho anh cũng chính là khoảng thời gian tôi cần có để chăm sóc đứa con tinh thần của mình.,,,Nhưng thôi, tất cả đều phù du hết, điều quan trọng nhất và cũng là một niềm vui là tôi đã được góp một phần công sức nhỏ nhoi của mình cùng bạn bè giúp đỡ đồng nghiệp đang gặp khó khăn.

Cách đây 2 ngày, chỉ sau khi giúp mọi người xong hoàn toàn việc thanh toán từ khoản mua chịu 2 máy ảnh, tôi cùng Nguyễn Bá Ngọc Dinh và anh Cao Phi Thanh mới thở phào nhẹ nhõm-mọi việc đẫ được giải quyết xong một cách mỹ mãn..

Cũng vào thời điểm này, trên mạng xuất hiện vụ TBT báo Đại Đoàn Kết Hồng Thanh Quang (Q) truy cùng diệt tận một nhà báo trong tòa soạn của mình chỉ vì người này lên tiếng phê phán những kẻ gây ra tình trạng trì trệ Dự án đường sắt Cát Linh –Hà Đông..

Sự kiện lôi cuốn tôi ngay từ phút đầu tiên vì so mối quan hệ đồng nghiệp giữa tôi với Trần Hồng thì giữa tôi và Quang gần gũi và gắn bó hơn nhiều. Hơn nữa, việc Quang mẫn cán tiến hành kỷ luật …. thật tàn nhẫn, bất nhân trái lệ thường. Q đã hành xử như một kẻ không tim, một kẻ tay sai nằm vùng cho giặc tàu., nhưng có lẽ đúng hơn tất cả, y là một kẻ cơ hội (?).

Hơn 3 thập niên trước đây, tôi và Hồng Thanh Quang cùng công tác tại Phòng Thời sự Quốc tế Báo QĐND, trong khi Trần Hồng ở tổ PV ảnh của Vũ Đạt. Vào khoảng 1985 gì đó, Q, một trung úy thông tin trẻ tuổi được đào tạo tại Liên Xô công tác tại một quân đoàn ở phía nam được điều về phòng TSQT. Trong buổi họp phòng giới thiệu BTV mới, Đại tá Trưởng phòng Tạ Duy Đức phân công tôi dìu dắt Q , giúp đỡ chỉ báo những việc làm cụ thể.của một BTV. Những tối trực làm tin, tôi và Q lúc nào cũng bên nhau. Khoảng 2-3 giờ sáng xong việc chúng tôi cùng về theo hường Hồ Hoàn Kiếm rồi mới chia tay. Được khoảng 4-5 năm tiếp theo, tôi rời báo chuyển đi nhận công tác mới Quản lý lao động, Q vẫn tiếp tục công việc ở báo và tiếp theo thế nào tôi không rõ nữa.

Bẵng đi một thời gian, cách đây 2 năm, trong một dịp về thăm quê hương, tôi đã bị  Hồng Thanh Quang đối xử thật tồi tệ, như với một người xa lạ.

Nhớ tình xưa nghĩa cũ, khi về nước, tôi chuẩn bị chu tất nhũng tùi quà, trong số đó có quà cho Q và Đại tá Trưởng phòng Tạ Duy Đức. Tôi tìm đến Tòa soạn Báo Đại Đoàn kết ở phố Bà Triệu một cách dễ dàng và hỏi để gặp Q. Chúng tôi gặp nhau ở tầng trên. Vưà thấy mặt tôi, Q ra vẻ ngỡ ngàng: “Bác là ai ạ?”

Tôi sững người, ngạc nhiên khi Q tỏ vẻ không nhận ra mình. Tôi nói: “Cậu không nhận ra tớ là ai à?”

Tôi vừa dứt lời Q nói như reo:”A ông anh!” rồi mời tôi vào phòng làm việc- một căn phòng bề bộn những sách vở, giấy tờ.

Trong khi cả hai đang đứng, Q làm động tác móc ĐT từ túi quần rồi như nói chuyện với ai đó: “…họp gấp ạ? Vâng tôi có mặt ngay”, rồi Q nói với tôi: “Em xin lỗi , phải đi họp gấp!”.

Tôi nói: “Không sao, có việc cậu cứ đi đi”, đưa túi quà cho Q rồi tôi ra về.

Quang không tiễn, cũng không một lời hỏi han gì thêm.

Tôi như lặng người đi vì vừa bị chứng kiến một màn kịch quá lố. Rất có thể Q đã nhận được những thông tin lệch lạc về tôi, coi tôi như một phần tử phản động ở nước ngoài. Việc tiếp xúc với tôi thân tình có thể ảnh hưởng đến con đường tiến thân của Q chăng! Ấy chỉ là sự suy đoán chủ quan lúc đó của tôi.

Rời khỏi Báo Đại Đoàn Kết, tôi hướng đến phố Lý Nam Để, nhà của Trưởng phòng Tạ Duy Đức. Sau hồi chuông, tôi nghe tiếng hỏi yếu ớt “Ai đấy?”

-Em T. từ Séc về đây ạ

-Bà C. ơi, dậy đi, T. từ CH.Séc về thăm này!

Rồi bóng một ông già lụ khụ ra mở cửa. Tôi và Trưởng phòng ôm lấy nhau, cảm động nước mắt trào dâng.

Bước thêm mây bước vào trong, tôi chào chị C. Vợ Trưởng phòng đang ốm, trên giường bệnh.

Anh chị chào hỏi đón tiếp thân tình niềm nở thật xúc động. Tôi kể vắn tắt chuyện mới từ chỗ Q ra, Trưởng phòng nói: “Cậu ấy vẫn thế”

Tôi hỏi tiếp: Anh chị ốm đau như thế này cậu ấy có đến thăm không?

-Không, chỉ có cậu Lợi (Hồ Quang Lợi) thôi.

Cho đến tận bây giờ, chuyện Hồng Thanh Quang đối xử ghẻ lạnh với tôi , nếu không có vụ Q xử kỷ luật cấp dưới đang ầm ĩ trên mạng mấy hôm nay, có lẽ tôi đã vứt vào sọt rác rồi.

Phải chăng cái tình đồng nghiệp tôi giành cho Trần Hồng là sự “trả thù” ngẫu nhiên cái Tình đồng nghiệp của Q giành cho tôi!

Praha, 18.08.2019

 

  • Đã đăng: 2 tháng trước đây 18.8.2019
  • Thay đổi cuối: Tháng Tám 26, 2019 @ 12:17 chiều
  • Chuyên Mục Cộng Đồng Viết

3 bình luận

  1. Trần Ngọc Tuấn viết:

    Nó là thằng tồi tệ anh à. Anh em làm báo ở Việt Nam rất ghê tởm nó.

  2. nguyenthinh viết:

    Hy vọng một ngày nào đó Hồ Thanh Quang sang Séc và mất hết giấy tờ tiền bạc…

  3. linhchi viết:

    bai viet cua anh hay va co y nghia qua. cai bon dau de, thit cho la the ma anh. trach gi cai thang ngan luoui.linhchi

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.