Đang tải...
Bạn đang ở:  Trang Chủ  >  Cộng Đồng  >  Cộng Đồng Viết  >  Bài hiện tại

Sức lôi cuốn của sự im lặng

26.5.2019  /  Không có bình luận

Thời sinh viên, bốn thằng chúng tôi cùng yêu một cô gái – nàng PT. Những ngày cuối tuần, không hẹn mà nên, chúng tôi thường tề tựu đông đủ ở nhà nàng.

Cả bọn thi nhau tán dóc. Đứa mô cũng ngầm ý nói với nàng rằng chỉ mình tôi là chân thành nhất, chỉ nghề nghiệp tôi là ngon lành nhất. Thằng Dân Y khoa khoe ra trường lương cao, được trọng vọng, mai mốt mở phòng mạch giàu sang, phú quí. Thằng Minh dơn dơn tự đắc, sự đời “phi thương bất phú”, làm ông chủ thầu như nó mới thật ngon. Tôi, dân Sư phạm. Điểm mạnh của tôi là khỏi đi quân dịch. Thời tao loạn, em mà lấy tôi kể như khỏi thành quả phụ…. Chỉ có thằng Duy chẳng nói gì, chỉ cười cười, im lặng lắng nghe. (Mãi sau nầy tôi mới biết, những lúc đó, bên sau cánh cửa phòng khách, mẹ và chị gái nàng không bỏ sót một chi tiết nào).

       Năm sau ra trường, tôi vào Quảng Ngãi dạy học. Thi thoảng mới nhận được đôi ba bức thư hồi âm. Năm sau nữa, tôi nhận thiệp báo hỉ của nàng. Té ra chú rể chính là cái thằng im như thóc kia. Tôi cứ thắc mắc hoài.

       Chao ơi, bấy lâu tôi cứ tưởng tôi hiểu tất cả, hoá ra tôi chẳng hiểu chi cả. Cho mãi đến bây giờ, tôi vẫn không hiểu nỗi, thế là do số trời, do sự tinh tế của mấy cô gái Huế, hay là do sức lôi cuốn của sự im lặng?

Nguyễn Văn Dũng

  • Đã đăng: 4 tháng trước đây 26.5.2019
  • Thay đổi cuối: Tháng Năm 26, 2019 @ 9:41 sáng
  • Chuyên Mục Cộng Đồng Viết

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.