Đang tải...
Bạn đang ở:  Trang Chủ  >  Cộng Đồng  >  Cộng Đồng Viết  >  Bài hiện tại

Chuyện đời tôi

13.10.2018  /  Không có bình luận

Thu Hà (SM ) – Praha cz

Výsledek obrázku pro tình yêu đẹp

Ảnh minh họa từ internet

(NVXQ) Chiếc tầu nhanh đang dần dần trà tới… Qua bến đợi, tôi bước vội lên tầu. Ngày nào, cũng giống ngày nào, cứ đến 5 giờ chiều, là tôi đóng cửa hàng để ra tầu trở về thành phố.

Một mình thảnh thơi với một chiếc túi nhỏ, quai dài, đeo ở trên vai, tôi có đủ vài giây để quan sát tất cả những gì nơi nhà ga quen thuộc. Khách bước lên tầu hình như toàn những người đi làm về mệt mỏi. Có vài ngườiTròn tròn, đầm đậm, phải nhúc nhích từng bước, mới bước được lên. Nhìn những người đó tôi thấy thương thương….

Phóng tầm mắt ra xa, phía cuối con tầu, có bóng một chàng trai dáng vẻ thanh lịch. Anh ta đi tiễn người yêu, cứ đưa tay vẫy vẫy, chào chào…

Con tầu lướt qua những cánh đồng với đủ các mầu hoa chen lẫn. Cảnh đẹp tựa trong phim.
Thế rồi, chiều hôm nay vẫn thế. Mới hôm nào mà đã sắp hai năm. Hai năm trời lạ thay, con mắt của tôi vẫn tinh nghịch lắm, không hiểu tại sao cứ phải quan sát nhà ga và nhìn ngắm tất cả mọi người. Nào có ai khác đâu, vẫn những người tan tầm, cùng đợi chuyến tầu trở về nhà với dáng người rệu rã, uể oải và phía cuối con tầu, vẫn là bóng của cái anh chàng lịch lãm ấy. Mà kỳ lạ thay, sao chẳng bao giờ mình nhìn thấy người của hắn nhỉ !? Chị ta mau chân, chắc là luôn luôn lên trước. Lần này mình phải quan sát mới được. Tầu bắt đầu chuyển bánh và cánh tay vẫn chấp chới phía xa xa…

Ơ tại sao mình lại phải mắc nợ với cái cánh tay ấy nhỉ ? Sao nó cứ in trong mắt của mình trong mỗi chuyến tầu xa. Chị ta đâu ? Cái chị này mới thật là hạnh phúc. ( Thỉnh thoảng tôi lại đánh giá như vậy ) Vậy mà đã sắp hai năm. Hai năm mang đầy kỷ niệm…

Hôm nay anh đến chỗ tôi. Chẳng quen thuộc bao giờ, chỉ nhìn thấy nhau như phim trường vội vã, vậy mà anh đến, anh nói như thể mọi chuyện đã được sắp đặt từ lâu. Một bó hoa tươi rực rỡ, với một chùm chìa khóa nhà, tất cả anh cứ đưa sát tay tôi. Trời ! Anh cầu hôn tôi và nói: Hai năm anh đã tiễn em và hai năm đã đủ để cho anh cảm nhận về em. Em là một con người hiền lành, chân thật. Anh thích ở em điều đó. Em hãy nhận cho anh vui trước đã, còn có điều gì khúc mắc ta sẽ tâm sự sau nghe.

… Thì ra anh ta đã hỏi dò và tìm hiểu tôi trong cả thời gian dài, mà tôi đâu có biết. Đến ngày cơ quan của anh phải chuyển về Thủ Đô để làm việc và kết thúc dự án ở nơi này. Anh sợ không gặp lại tôi, vì không có số phôn cũng như chẳng có quan hệ gì giữa hai đứa, nên anh mạnh dạn cầu hôn trước ngày cơ quan chuyển. Trước mặt tôi anh nói : Anh cầu hôn em. Trước tiên là người yêu, sau này tìm hiểu, chắc chắn em sẽ là người vợ hiền của anh,. Đây là chùm chìa khóa nhà. Anh vừa mua được căn hộ trên đó, nó không quá rộng nhưng cũng đủ để cho chúng ta sinh sống. Em cầm lấy một chùm và anh cũng có một chùm. Em đồng ý lên Thủ Đô thăm nhà chứ ? Chiều mai thứ bẩy lên luôn ? Anh sẽ đến đón em.

Chuyện là vậy..! Chuyện của tôi như tiểu thuyết, nhưng tôi tóm lại cho mọi người đỡ phải chờ !? Tôi nhận lời thăm căn nhà anh vừa mua. Mùi sơn tường vẫn còn vương mùi mới . Đồ đạc trong nhà, anh vừa lắp đặt chưa bóc hết tem. Tất cả cứ sáng trắng một mầu tinh khiết, tinh khiết như cả bản thân anh- Một anh chàng trai tơ, kén vợ.

Nhà cửa sạch sẽ đề huề giữa Thủ Đô tráng lệ. Vậy còn chần chừ gì mà phải đắn đo, khi tôi cũng đang ở giữa Thủ Đô nhưng ngôi nhà tôi ở, là đang phải thuê đắt đỏ.

“ Em để một chút đồ dùng ở chiếc tủ này nghe.”

Vâng ! Thế đấy ! Tôi đã nhận luôn một chiếc tủ đựng quần áo cho mình và từ đó chúng tôi cứ chu du ở bất kể nơi nào tôi thích đến. Mải chu du nên sau 10 năm chúng tôi mới làm đám cưới.
Thú thật với các bạn đọc: Chuyện tình của chúng tôi từ ngày đầu, cho đến nay vẫn thế ! Vẫn đẹp mãi như mới hôm qua… /

 

  • Đã đăng: 7 tháng trước đây 13.10.2018
  • Thay đổi cuối: Tháng Mười 13, 2018 @ 12:26 sáng
  • Chuyên Mục Cộng Đồng Viết

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.