Đang tải...
Bạn đang ở:  Trang Chủ  >  Cộng Đồng  >  Cộng Đồng Viết  >  Bài hiện tại

Chọn lựa

11.1.2018  /  Không có bình luận

Hôm rồi, tôi dự lễ phát thưởng cho học sinh một trường THPT trong thành phố. Chương trình phát thưởng của ngôi trường nổi tiếng này bao giờ cũng kéo dài, bởi có quá nhiều học sinh giỏi và quá nhiều phần thưởng dành cho học sinh giỏi.

Ảnh minh họa

Gần cuối chương trình là phần tặng xe đạp cho năm học sinh nghèo học giỏi. Các nam sinh trong nhóm hào hiệp nhường bạn nữ duy nhất chọn trước. Em học sinh nữ, mặt mày trắng trẻo, thông minh sáng láng, dịu dàng bước lên đứng trước năm chiếc xe đạp đủ màu, xanh, đỏ, lục, vàng, trắng. Em tần ngần không biết chọn chiếc nào. Cả hội trường lặng phắc. Em đến trước chiếc xe màu đỏ, ngẫm nghĩ một chút rồi sang chiếc màu vàng, sang chiếc màu trắng, sang chiếc màu lục, lại quay về với chiếc màu đỏ. Hình như trong mắt em chiếc nào cũng đẹp cả, không biết phải chọn chiếc nào. Tôi nóng ruột quá sức, còn mọi người thì không chịu được nữa, “Chọn đi! Chọn đi!”, “Xanh đi, Xanh đi”, nghe thế em bước sang định chọn chiếc xanh. Bên sau, nhiều bạn gào lớn “Không, xanh xấu lắm, đỏ đi, đỏ đi”. Thế là em quay về chiếc đỏ. “Không, không, đỏ quê lắm, lục đi, lục đi”. Em quay lui cười với các “fan” hâm mộ rồi tiến về chiếc màu lục. Và cứ thế, hết xanh, đỏ, lục, vàng, trắng đến trắng, vàng, lục, đỏ, xanh. Cả hội trường dậy lên, mọi người được một trần cười nghiêng ngả. Màn “tấu hài’ diễn ra ý chừng cũng gần 10 phút. Cuối cùng, người đại diện công ty tặng xe phải can thiệp: “Rõ ràng chiếc nào cũng đẹp cả, đúng là rất khó chọn. Thôi thì, chú chọn cho cháu một chiếc vậy, chiếc màu xanh nhé!”. Thế là cô bé ngoan ngoãn bước lên nhận chiếc màu xanh.

Trên đường về, tôi cứ thắc mắc hoài, là một học sinh giỏi mà không biết độc lập suy nghĩ và không biết chọn lựa, thì giỏi cái gì?

Còn nhớ câu chuyện ngụ ngôn: Nhà hiền triết nọ nuôi một con lừa, ông ta đặt trước con lừa một bó cỏ non và một máng nước trong. Sau mấy ngày bị đói, con lừa thấy bó cỏ ngon lành vội sà tới, nhưng rồi chững lại “Máng nước trong trẻo thế, nhỡ trong khi ta ăn cỏ, mấy con khác xông tới uống hết nước thì có phải tiếc lắm không. Chi bằng ta cứ uống trước rồi ăn sau”. Vừa bước sang máng nước, nó bỗng bâng khuâng “Ờ, mà người ta nói ăn uống chứ ai nói uống ăn đâu. Thì ta cũng vậy, cứ ăn cái đã rồi uống sau”. Nghĩ thế, nó bèn bước về phía bó cỏ, vừa định ăn lại chợt nghĩ… Và cứ thế, con lừa mãi giằng co giữa bên này và bên kia. Cuối cùng, nó chết đói giữa bó cỏ non và máng nước.

Thế đấy, không biết độc lập suy nghĩ và không biết chọn lựa, thì con người chẳng hơn chi một con lừa.

Nguyễn Văn Dũng

  • Đã đăng: 11 tháng trước đây 11.1.2018
  • Thay đổi cuối: Tháng Một 11, 2018 @ 9:55 chiều
  • Chuyên Mục Cộng Đồng Viết

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.