Đang tải...
Bạn đang ở:  Trang Chủ  >  Cộng Đồng  >  Cộng Đồng Viết  >  Bài hiện tại

Can chồng

12.1.2018  /  Không có bình luận

Khi tôi đến thì “trận chiến” vừa kết thúc. Thằng nhỏ biến đâu mất, chị vợ thút thít khóc dưới nhà, anh chồng đứng trầm ngâm bên cửa sổ, còn chung quanh ly tách, chén bát, bàn ghế đổ nát ngổn ngang.

Ảnh minh họa

Sự thể thế này: Thằng nhỏ con bạn tôi trốn học, lêu lổng, anh ấy giận lắm lôi ra đánh một trận. Chị vợ thấy con bị đánh đau, nóng ruột bèn nhảy vô can. Chị giằng thằng nhỏ từ tay chồng và chì chiết “Con người chứ có phải con chó đâu mà đánh vậy. Rứa thì ông tốt lành lắm à? Ông có đẻ hắn ra không? Ông có cho hắn ăn chi không mà đánh hắn. Độc ác vừa vừa thôi chứ”. Nghe thế, anh chồng càng điên tiết càng đánh tiếp. Chừng như chưa hả giận, anh quay sang đập hết đồ đạc trong nhà… Thằng nhỏ được bà hàng xóm bồng đi trốn. Còn hai vợ chồng, sau những phút căn thẳng tột độ, đang từ từ xẹp lốp. Tôi đến đúng vào lúc ấy.

Thú thật, tôi bối rối không biết phải làm gì. Khuyên can chăng? Mà khuyên ai, can cái gì? Vả lại, tôi không quen khuyên ai bao giờ. Tôi đến bên anh bạn, vỗ vỗ vào vai anh như ngầm nói tôi hiểu, tôi hiểu.

Chuyện xẩy ra đã gần hai tháng. Tôi mừng vì anh chị lại đằm thắm như ngày nào. Nhắc lại chuyện này, tôi muốn kể tặng chị vợ anh bạn tôi câu chuyện xưa. Chuyện rằng, vua Tề Cảnh Công là người rất mê ngựa. Ông có con ngựa cực kỳ quí. Không may cho người giữ, con ngựa bỗng lăn đùng ra chết. Vua giận lắm, bèn truyền lệnh đem tên giữ ngựa ra chém. Vì thấy Án Tử cũng có ở đó nên vua lệnh thêm “Bất luận là ai, hễ mở miệng can một tiếng thì cũng đem ra chém nốt”.

Án Tử hằm hằm mặt giận chỉ vào mặt tên giữ ngựa: “Tội thằng này đáng chém, nhưng trước khi chết nếu hắn không biết mình mắc tội gì, sợ khi xuống âm phủ hắn sẽ trở thành con ma oán trách vua. Bởi thế, xin cho hạ thần kể tội chết của hắn”. Nhà vua cho là phải.

Án Tử dõng dạc: “Tên giữa ngựa kia, ngươi có ba tội đáng chết, ngươi có biết không?
– Hoàng thượng tín cẩn giao cho mày giữ con ngựa quí, vậy mà ngươi đã không hoàn thành nhiệm vụ. Đó là tội đáng chết thứ nhất. Ngươi có biết không?
– Là con ngựa có một không hai được hoàng thượng cực kỳ quí, ngươi không chu đáo để con ngựa quí chết, đó là tội đáng chết thứ hai. Ngươi có biết không?
– Rồi đây, chuyện này được đồn đại ra khắp nơi, các nước chư hầu và bàng dân thiên hạ sẽ chê cười hoàng thượng quý con ngựa hơn mạng sống con người, thế là vì ngươi mà hoàng thượng mang tiếng bất nhân. Đó là tội đáng chết thứ ba, ngươi có biết không?

Nghe đến đó, Tề Cảnh Công đứng dậy dịu giọng nói “Thôi thôi, ta hiểu rồi. Hãy tha cho nó kẻo không ta lại mang tiếng là người bất nhân”.

Nguyễn Văn Dũng

  • Đã đăng: 5 tháng trước đây 12.1.2018
  • Thay đổi cuối: Tháng Một 12, 2018 @ 6:31 chiều
  • Chuyên Mục Cộng Đồng Viết

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.